CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2011

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

Một câu chuyện cảm động




Khuyết danh
daydo.jpgCâu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tai trường tiểu học của một thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ. vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp 5, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu thương tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu. Năm ngoái cô đã từng biết Teddy và thấy cậu bé chơi không đẹp với bạn bè, quần áo thì lôi thôi lếch thếch, còn người ngợm thì lại quá bẩn thỉu. "Teddy trông thật khó ưa".
Chẳng những thế, cô thompson còn dùng cây bút đỏ vạch một chữ thập rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F đỏ chói ngay phía ngoài (chữ F là hạng kém). Ở trường này, vào đầu năm học mỗi giáo viên đều phải xem thành tích học tập của từng học sinh trong lớp mình chủ nhiệm.
Cô Thompson đã nhét hồ sơ cá nhân của Teddy đến cuối cùng mới mở ra xem, và cô rất ngạc nhiên về những điều đọc được. Cô giáo chủ nhiệm lớp 1 đã nhận xét Teddy như sau: "Teddy là một đứa trẻ thông minh và luôn vui vẻ. Học giỏi và chăm ngoan... Em là nguồn vui cho người chung quanh". Cô giáo lớp 2 nhận xét: "Teddy là một học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu quý nhưng có chút vấn đề vì mẹ em ốm nặng và cuộc sống gia đình thật sự là một cuộc chiến đấu". Giáo viên lớp 3 ghi: "Cái chết của người mẹ đã tác động mạnh đến Teddy. Em đã cố gắng học, nhưng cha em không mấy quan tâm đến con cái và đời sống gia đình sẽ ảnh hưởng đến em nếu em không được giúp đỡ".
Giáo viên chủ nhiệm lớp 5 nhận xét: "Teddy tỏ ra lãnh đạm và không tỏ ra thích thú trong học tập. Em không có nhiều bạn và thỉnh thoảng ngủ gục trong lớp".
girl.teacher.gifĐọc đến đây, cô Thompson chợt hiểu ra vấn đề và cảm thấy tự hổ thẹn. Cô còn thấy áy náy hơn khi đến lễ Giáng sinh, tất cả học sinh trong lớp đem tặng cô những món quà gói giấy màu và gắn nơ thật đẹp, ngoại trừ món quà của Teddy. Em đem tặng cô một gói quà bọc vụng về bằng loại giấy gói hàng nâu xỉn mà em tận dụng lại từ loại túi giấy gói hàng của tiệm tạp hóa. Cô Thompson cảm thấy đau lòng khi mở gói quà ấy ra trước mặt cả lớp. Một vài học sinh đã bật cười khi thấy cô giơ lên chiếc vòng giả kim cương cũ đã sút mất vài hột đá và một chai nước hoa chỉ còn lại một ít. Nhưng cô đã dập tắt những tiếng cười nhạo kia khi cô khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào tay và xịt một ít nước hoa trong chai lên cổ tay. Hôm đó Teddy đã nán lại cho đến cuối giờ để nói với cô: "Thưa cô, hôm nay cô thơm như mẹ em ngày xưa". Sau khi đứa bé ra về, cô Thompson đã ngồi khóc cả giờ đồng hồ. Và chính từ hôm đó, ngoài dạy học cô còn lưu tâm chăm sóc cho Teddy hơn trước. Mỗi khi cô đến bàn em để hướng dẫn thêm, tinh thần Teddy dường như phấn chấn hẳn lên. Cô càng động viên em càng tiến bộ nhanh. Vào cuối năm học, Teddy đã trở thành học sinh giỏi nhất lớp. Và trái với phát biểu của mình vào đầu năm học, cô đã không yêu thương mọi học sinh như nhau. Teddy là học trò cưng nhất của cô.
Một năm sau, cô tìm thấy một mẩu giấy nhét qua khe cửa. Teddy viết: "Cô là cô giáo tuyệt vời nhất trong đời em". Sáu năm sau, cô lại nhận được một bức thư ngắn từ Teddy. Cậu cho biết đã tốt nghiệp trung học, đứng hạng ba trong lớp và "Cô vẫn là người thầy tuyệt vời nhất trong đời em". Bốn năm sau, cô lại nhận được một lá thư nữa. Teddy cho biết dù hoàn cảnh rất khó khăn khiến cho cậu có lúc cảm thấy bế tắc, cậu vẫn quyết tốt nghiệp đại học với hạng xuất sắc nhất, nhưng "Cô vẫn luôn là cô giáo tuyệt vời mà em yêu quý nhất trong đời". Rồi bốn năm sau nữa cô nhận được bức thư trong đó Teddy báo tin cho biết cậu đã đậu tiến sĩ và quyết định học thêm lên. "Cô vẫn là người thầy tuyệt nhất của đời em", nhưng lúc này tên cậu đã dài hơn. Bức thư ký tên Theodore F. Stoddard - giáo sư tiến sĩ.
Câu chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây. Một bức thư nữa được gửi đến nhà cô Thompson. Teddy kể cậu đã gặp một cô gái và cậu sẽ cưới cô ta. Cậu giải thích vì cha cậu đã mất cách đây vài năm nên cậu mong cô Thompson sẽ đến dự lễ cưới và ngồi ở vị trí vốn thường được dành cho mẹ chú rể. Và bạn thử đoán xem việc gì đã xảy ra? Ngày đó, cô đeo chiếc vòng kim cương giả bị rớt hột mà Teddy đã tặng cô năm xưa, xức thứ nước hoa mà Teddy nói mẹ cậu đã dùng vào kỳ Giáng sinh cuối cùng trước lúc bà mất. Họ ôm nhau mừng rỡ và giáo sư Stoddard thì thầm vào tai cô Thompson: "Cám ơn cô đã tin tưởng em. Cám ơn cô rất nhiều vì đã làm cho em cảm thấy mình quan trọng và cho em niềm tin rằng mình sẽ tiến bộ". Cô Thompson vừa khóc vừa nói nhỏ với cậu: "Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi. Cô chưa từng biết dạy học cho tới khi cô được gặp em".

CAFE MUỐI

Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ và đến hơn nửa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngập mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sự nên cô đồng ý.

Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện. Bỗng nhiên, chàng trai gọi người phục vụ:

- Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê!

Mọi người đứng xung quanh đều hết sức ngạc nhiên và nhìn chăm chăm vào chàng trai. Chàng trai đỏ mặt nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống.

Cô gái tò mò:

- Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?

- Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển - Chàng trai giải thích - Khi chơi ở biển, tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước, giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình.

Cô gái thực sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái bắt đầu nói chuyện cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình... Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo...

Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm... Và cô đã tìm được người đàn ông của mình nhờ cốc cà phê muối.

Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu vì "công chúa" đã tìm được "hoàng tử", và họ cưới nhau, sống hạnh phúc.

Mỗi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai - nay đã là chồng cô - một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy. Suốt 50 năm kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế.

Sau 50 năm, người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư:

"Gửi vợ của anh,

Xin em tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất - về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó, anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường nhưng anh lại nói nhầm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em. Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽkhông bao giờ mói dối em một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu.

Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích và phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc vì mình đã phải uống cả. Nếu anh có theẻ làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có được em, và anh sẽ uống cà phê muối cả cuộc đời".

Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt.

Nếu bạn hỏi người vợ rầng: "Cà phê muối có vị thế nào?", chắc chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt lắm".

Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011

Người đàn ông em yêu sẽ như thế nào....


Người đàn ông thật sự yêu em, là người...
Ôm sẽ thật ấm áp, càu nhàu sẽ rất bực mình, ở gần thì ghét, ở xa em lại rất nhớ.
Bát mì ăn dở không được để lãng phí, họ sẽ ăn nốt giùm em.
Đôi bàn chân giá rét của em áp vào đùi, họ rét nhưng họ sẽ không bao giờ đẩy bàn chân em ra.
Đi siêu thị mua đồ, họ sẽ xách nhiều hơn em một hai cái túi lớn, nhưng vẫn còn thừa ra một bàn tay để dắt em đi.
Đi dạo phố em sẽ thêm một người cằn nhằn, nhắc em đừng mua linh tinh.
Kỳ kinh nguyệt, nếu tóm được em ăn vụng kem, họ sẽ là cái người giận dữ.
Em ốm, họ có thể còn đau hơn em.
Trước khi ra khỏi nhà, mắt họ ngắm em kỹ hơn một cái gương soi.
Là người con trai hàng tháng nhớ mua băng vệ sinh theo lịch, là người dù cãi cọ với em dù có lỗi với em nhưng vẫn trơ trơ mặt dầy tới cầm tay em.
Rồi sau nhiều năm, qua nhiều kỷ niệm ngày yêu nhau đầu tiên, họ đã quên đi tất cả, quên ngày Valentine, họ cũng quên trên đời còn có Lễ giáng sinh.
Chỉ vì muốn xem trận bóng trực tiếp, họ sẽ vứt em sang một bên lạnh lẽo.
Họ sẽ không còn mua tặng em hoa...
Nhưng sẽ là người thường mua tặng em túi ni lông đựng rác, băng vệ sinh, trái cây...
Rỗi rãi chả có việc gì làm họ sẽ quẩn quanh ở nhà em, nhưng có việc họ cũng vẫn cứ quẩn quanh ở nhà em.
Làm em nghĩ, chả lẽ họ không có bạn bè nào khác sao?
Là người vô cùng thích nhìn lúc em cười to thoải mái, rồi họ cười lại với vẻ đầy ngốc nghếch.
Người hay bỏ sót các cuộc em gọi, nhưng lại gọi tới nóng rực máy em.
Chăm em ăn cơm, chăm em xem phim, chăm em đi mua đồ, rồi lại nghĩ sau này sẽ chăm em những gì.
Ghét nhất sợ nhất là khi em khóc, nên chỉ nghe tiếng nức nở, sẽ bay từ hàng nghìn km về bên cạnh em.
Họ sẽ lặng lẽ làm cho em rất nhiều điều, nhưng sẽ không kể công.
Họ là một người tự thấy cánh tay là chiếc gối cho em.
Họ là một người có lòng dũng cảm, dám giành giật cái điều khiển ti vi với em, song sau cùng dù thắng cũng chỉ dám ngoan ngoãn ngồi dựa cằm vào vai em xem MTV.
Lúc xa, họ vẫn bên em vô hình.
Em một mình dựa vai khi nhớ.
Nếu bạn thấy ở bên cạnh bạn có một người như thế này, thì... đừng để họ chạy thoát!

Lời nói muộn màng



Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong một đêm ít sao......Cả hai không làm gì cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong một ngày cuối tuần mát mẻ....

- Chán thật đấy - Linh nói. Ước em có một người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui...
- Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao....Việt đáp lại chán nản
Cả hai im lặng một lúc lâu
- Này! Em có một ý kiến, hãy chơi một trò chơi đi! -Linh nói
- Trò chơi gì cơ???
- Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày...anh nghĩ sao??
- .....Được thôi....dù sao thì mấy tháng tới anh cũng không có kế hoạch gì cả -Việt trả lời
- Hì hì, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta...Thế anh muốn đi đâu nào??
- Em nghĩ sao về một bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem một bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu...
- Anh còn chờ gì nữa, mình đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi còn đâu

Linh và Việt đi xem phim....buổi hẹn hò đầu tiên không có gì đặc biệt. vì cả hai vẫn còn ngại....Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang người yêu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ.

Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau...Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh......

Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung một cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên....mọi chuyện đến quá nhanh...lần đầu tiên họ ôm nhau

Ngày thứ sáu, cả hai leo lên một ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn...Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao....Một ngôi sao băng bay qua...Linh ước....

Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên.....lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó..

Ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua một ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có một bà thầy bói hay lắm...Linh rủ Việt vào xem thử...Bà ta nói với cả hai: "các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"....rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà

Ngày thứ 84, cả hai đi biển....họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng

Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có một ngày đơn giản....Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao....Lúc đó đã là hơn 12h đêm

1h23
- Em khát quá-Linh nói
- Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống..Em thích gì nào??
- Mua cho em một chai nước khoáng đi

1h45
Linh ngồi chờ Việt đã quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về.........Một ai đó chạy đến chỗ Linh:

- Này em, vừa rồi ở ngoài kia có một người bị ôtô đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh không nhầm thì đó là bạn của em

Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến một chiếc xe cứu thương...Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng....Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt.........Linh ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ

11h51 trưa
Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra.
- Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được một lá thư trong túi áo của anh ấy.

Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nhìn thấy Việt. Việt nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có một cái gì đó thanh thản....Linh bóc bức thư ra và đọc

Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là một cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là không được nghĩ đến gì khác ngoài một trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em một điều...anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh, anh yêu em!!!

11h58
Việt à...- Linh bật khóc-....Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng không..Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng...nhưng anh không thể bỏ em..Em yêu anh...hãy quay về với em đi...Em yêu anh...

Đồng hồ chỉ 12h chiều....tim của Việt ngừng đập....và đó là ngày thứ 100...!

Ngày không anh

Anh lặng lẽ ra đi
Không một lời từ biệt
Em thẫn thờ chân bước
Đi về phía… không anh.
Ngày như đang dài hơn
Khi hai người xa cách
Anh nào đâu hay biết
Có một người đang mong?
Bước qua cửa phòng anh
Sao mà thân quen thế!
Nhưng anh đâu ở đó
Để em trách, em hờn.
Ôi nhớ quá nụ hôn!
Ta trao nhau vội vã
Ở nơi xa lắc đó
Anh có mơ về em?

Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011

Nổ khoe hàng .

Nổ khoe hàng .
Có 1 anh lực sĩ mời bạn gái về nhà mình chơi.
Về đến nhà, anh liền cởi áo, gồng tay lên và nói với cô bạn gái: "Chỗ này của tôi chứa được tới 10kg thuốc nổ đấy!!"
Nói xong, anh liền cởi quần dài ra và tiếp: "Chỗ này của tôi chứa được tới 20kg thuốc nổ đấy"
Khi anh cởi thứ cuối cùng thì cô bạn gái chạy mất. Anh liền đuổi theo và nói: "Tại sao cô lại bỏ chạy???"
Mặt cô gái tái mét lại và sợ hãi nói: "Người anh nhiều.... thuốc nổ thế......mà.... cái ngòi lại..... ngắn tý thế kia, nếu tôi không chạy trước thì............. tôi bị nổ banh xác mất"

Vấn đề rất nhậy cảm và khó nói !

Đàn ông sẽ chỉ chấp nhận “qua đường” với những cô gái lả lơi, đa tình… nhưng khi lấy vợ, bao giờ họ cũng đòi hỏi vợ mình còn trinh tiết
Phản đối phụ nữ quan hệ trước hôn nhân
Mình cũng đã trải qua đôi ba cuộc tình nhưng mình luôn có giới hạn và chưa bao giờ ăn trái cấm. Vì vậy mình sẽ không thể đồng cảm với người con gái nào quan hệ truớc hôn nhân. Bởi vì yêu nhau đâu cần phải hiến dâng cho người yêu tất cả? Và liệu đó có phải là một tình yêu đích thực không hay chỉ là nhu cầu để giải quyết ham muốn của con người?
Tranhoangnuce
Tôi là sinh viên và hiện giờ tôi vẫn có một tình yêu rất lãng mạn. Dù bao lần hai đứa chúng tôi gần gũi nhau… nhưng chưa bao giờ tôi đi quá giới hạn cho phép với bạn gái của mình. Nếu nói tôi không có nhu cầu ham muốn của đàn ông là không đúng… nhưng tôi thiết nghĩ, mối tình sinh viên là mối tình đẹp nhất, lãng mạn nhất… và không biết khi ra trường, chúng tôi có đến được với nhau hay không? Vì thế, tôi muốn giữ gìn cho cô ấy để lỡ sau này chúng tôi không đến được với nhau thì cô ấy vẫn có thể ngẩng cao đầu để đến với một người đàn ông khác.
Mạnh Tân
Tôi và bạn gái đã yêu nhau được ba năm và cả hai chúng tôi đều cố gắng giữ gìn cho nhau mỗi lần hai đứa gần gũi. Chúng tôi đều mong muốn có được những giây phút ngọt ngào của đêm tân hôn, để được khám phá nhau, được cảm nhận thế nào là hạnh phúc xác thịt của chồng vợ. Vì vậy… tôi rất tôn trọng cô ấy, tôn trọng suy nghĩ và những hành động của người yêu mình. Và dù sao đi nữa, tôi vẫn muốn người vợ của mình còn trinh tiết cho đến tận đêm tân hôn. Đấy là điều mà có lẽ không phải chỉ riêng tôi mới có suy nghĩ và những hành động như vậy!
Lên tiếng bênh vực
Đàn ông thật tham lam, khi yêu thì muốn người yêu phải dâng hiến tất cả cho mình, thậm chí có những người còn dùng mưu mô để lấy được “cái ngàn vàng” của người yêu mình… nhưng khi cưới thì chỉ muốn tìm cho mình một người phụ nữ trinh tiết. Tôi thiết nghĩ, với tư tưởng phải lấy vợ còn trinh thì người đàn ông cũng phải giữ cho mình một quá khứ lành mạnh… còn khi mình đã sống không lành mạnh, luôn đòi hỏi sự hiến dâng từ người yêu thì cũng đừng nên bao giờ đòi hỏi người vợi mình còn trinh tiết.
thienthando161990..
Cái màng trinh của phụ nữ không thể so sánh với phẩm hạnh của họ. Điều quan trọng để giữ được hạnh phúc gia đình là sự chung thủy của người vợ. Trong xã hội ngày nay, có những người lấy vợ còn trinh đấy nhưng chung sống với nhau một thời gian, cô vợ chán chồng và ngoại tình với một người đàn ông khác… Liệu “cái trinh” ấy có được đánh đồng với sự chung thủy và phẩm hạnh không? Tôi cam đoan rằng, không bao giờ đàn ông trân trọng một người phụ nữ đã có chồng mà vẫn nổi máu ngoại tình khi chồng vắng nhà hay khi hai vợ chồng chưa tìm được tiếng nói chung trong gia đình.
Quoc chung
Đàn ông không giữ được mình thì đừng bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ lấy vợ còn trinh, như vậy lố bịch lắm! Vì những người đàn ông "hư hỏng" đã tạo ra những người đàn bà "dễ dãi"… Âu cũng là chuyện thường tình trong xã hội ngày nay.
infinite.pinyin
Không phản đối, cũng chẳng đồng tình
Thực ra nếu ta nói không coi trọng màng trinh cũng không đúng vì đó là quan điểm từ thời xưa của ông bà ta. Thời nay, cuộc sống đã có nhiều thay đổi, mỗi con người ai cũng có niềm hạnh phúc vui sướng mà tạo hóa đã ban cho họ. Và giới trẻ ngày nay dường như cũng có suy nghĩ thoáng hơn về cuộc sống, về tình yêu… vì vậy, họ nghĩ khi đã yêu là phải yêu hết mình, phải dâng hiến hết mình, là cho và nhận từ hai phía chứ không phải là sự đòi hỏi từ một phía. Đấy là sự cho và nhận trong tình yêu… và họ không bao giờ nghĩ đến sự thiệt hơn, mất mát khi họ đã dám sống và yêu hết mình.
Khi lấy vợ, cái quan trọng nhất là người đàn ông ấy cần nhất điều gì ở người bạn đời của mình mà thôi. Còn màng trinh liệu có mang đến sự hạnh phúc, thành đạt, sự đủ đầy trong cuộc sống gia đình hay không? Tôi đã từng nghe một câu nói rằng: “Sự thật dù có đau lòng đến mấy cũng không bằng một sự lừa dối".
Và các bạn biết đấy, bây giờ công nghệ phát triển đến mức chóng mặt và kể cả cái màng trinh mỏng manh của phụ nữ cũng sẽ được vá lại… thì hỏi làm sao chúng ta phân biệt được đâu là giả, là thật, là vá hay là do mất từ thuở nhỏ hoặc có những người sinh ra đã không có màng trinh? Vì vậy, tôi nghĩ khi yêu, đàn ông cần nên tỉnh táo để tìm đúng một nửa mình yêu thương… chứ không nên tìm kiếm một cái màng trinh mỏng manh ấy!
Tân Nguyễn

Hầu hết đàn ông bất cứ thời nào cũng muốn lấy vợ còn trinh. Nếu họ nói trinh tiết không quan trọng là lừa dối bản thân mình. Tôi cũng là đàn ông và tôi rất hiểu đàn ông con trai suy nghĩ như thế nào về trinh tiết của người phụ nữ. Họ sẽ chỉ chấp nhận “qua đường” với những cô gái lả lơi, đa tình… nhưng khi lấy vợ, bao giờ họ cũng đòi hỏi trinh tiết của người phụ nữ sẽ gắn bó cả cuộc đời với mình. Vì thế, tôi cũng khuyên các cô gái sống trong thời hiện đại cũng không nên có suy nghĩ thoáng và dễ dãi quá… bởi đàn ông muôn thuở v
Dù xã hội bây giờ đã “thoáng” hơn rất nhiều về quan niệm trinh tiết của người phụ nữ. Nhưng tôi thiết nghĩ, người phụ nữ biết giữ mình vẫn được trân trọng hơn những người phụ nữ dễ dãi. Bạn hãy thử nghĩ xem, khi bạn đã yêu, đã dâng hiến hết mình thì đồng nghĩa là bạn đã đánh mất đi sự nhạy cảm và sự chai lì của cảm xúc. Như vậy, trong cuộc sống sau này, bạn cũng sẽ sống dễ dãi hơn, bất cần hơn, buông thả hơn… và nếu như khi cuộc sống vợ chồng có nhiều biến cố, bạn cũng sẽ dễ dàng buông xuôi với hạnh phúc gia đình đang bên bờ vực thẳm...
Nhưng những cô gái trong trắng họ sẽ biết trân trọng hơn và nếu như cuộc sống gia đình có những “dấu hiệu” suy sụp thì họ sẽ cố gắng để níu giữ lấy hạnh phúc cho riêng mình.
Tôi không dám so sánh người phụ nữ này với người phụ nữ nọ… nhưng tôi nghĩ, đàn ông bây giờ ai ai cũng mong muốn sẽ được gắn bó với một người con gái trong trắng hơn là với một người phụ nữ từng trải.
 là đàn ông ! Họ cũng ích kỉ và tham lam lắm!

Mientaysu…

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2011

Tôi muốn được "hư hỏng" hết mình!

Sự kiện: Tình yêu giả tạo
Tôi muốn thác loạn hết mình để trở thành một người hư hỏng... chỉ như vậy tôi sẽ không bị đàn ông rời xa và chán ngắt
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x
Tôi là một cô gái có nhan sắc và trình độ, lại được sinh ra trong một gia đình gia giáo, nề nếp, khá giả và hạnh phúc. Nhìn bề ngoài ai cũng đánh giá tôi là con nhà giàu, tiểu thư, ăn chơi và sành điệu vì phong cách ăn mặc, chịu chơi và luôn mạnh dạn trước mặt bạn bè. Cá tính của tôi khá mạnh mẽ nhưng đằng sau con người đầy bản lĩnh ấy là một cô gái mềm yếu và đôi khi có phần hơi nhu nhược...
Tôi khá lãng mạn nên rất thích nhạc trữ trình, nhạc nhẹ. Tôi cũng có một giọng hát khá hay, lại biết vẽ, biết làm thơ, chơi đàn organ và biết chơi rất nhiều môn thể thao... Đối với bạn bè, tôi là một người rất nhiệt tình và luôn chơi hết mình. Tôi chưa bao giờ lợi dụng ai, cũng chưa bao giờ chơi xấu ai và trong các mối quan hệ, tôi cũng chưa bao giờ làm mất mặt người đi cùng... nhưng bên cạnh những ưu điểm đó, tôi lại có những nhược điểm là hay giận dỗi, nóng tính và quá thẳng thắn.
Tôi đã chuẩn bị bước qua tuổi 24 và tôi nghĩ rằng, với những gì bản thân tôi có ở trên, đáng lẽ tôi sẽ được hạnh phúc trong tình yêu... nhưng những điều ấy dường như không bao giờ xảy ra với tôi. Từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ có được một tình yêu thật sự, hay nói cách khác là chưa có ai thật lòng yêu tôi.
Cách đây bốn năm về trước, tôi có quen một người bạn trai. Từ trình độ học thức cho đến hoàn cảnh gia đình của người ấy đều thua tôi về mọi mặt... nhưng tôi vẫn chấp nhận họ vì tôi nghĩ rằng mình đã thương anh ấy thật lòng. Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ nên cứ ngỡ khi hai đứa yêu nhau là do tiếng sét ái tình. Anh ấy không cần phải bỏ thời gian và tiền bạc để theo đuổi tôi và tôi cũng không mất quá nhiều thời gian để tìm hiểu anh ấy. Hồi đó, tôi thích anh ta vì anh ta tốt bụng, hiền lành, thật thà và có chút ga lăng... nhưng sau này, tôi cảm thấy thật sự hối hận vì bản tính quá thật thà đó của anh ta.
Anh ấy thì quá thật thà, hiền lành, trong khi đó tôi lại quá khôn lanh và cá tính. Chúng tôi nói chuyện không bao giờ hợp nhau nên luôn luôn xảy ra mâu thuẫn, cãi vã. Lúc nào giận hờn nhau là hai người chúng tôi lại chửi rủa nhau và không có ai nhường nhìn ai hết.
Tôi muốn được "hư hỏng" hết mình!, Bạn trẻ - Cuộc sống, Truy lac, yeu thương, chuyen tinh yeu, tam su hay, hanh phuc mong manh
Tại sao không có ai đến với tôi chân thành? (Ảnh minh họa)
Chúng tôi yêu nhau nhưng không có được những cử chỉ nhẹ nhàng, âu yếm như những người khác. Có lẽ vì vậy mà tình yêu của chúng tôi luôn trong sáng và chưa bao giờ đi quá giới hạn cho phép. Mặc dù chuyện tình yêu của chúng tôi cũng nhạt nhẽo song chúng tôi vẫn cố gắng ở bên nhau gần 3 năm trời. Và trong khoảng thời gian ấy, tôi chưa bao giờ phản bội hay làm gì tội lỗi với anh ấy. Nhưng rồi, sau ba năm gồng mình lên để chịu đựng nhau, cuộc tình của chúng tôi cũng đã kết thúc...
Từ khi chia tay người yêu cũ, cũng có rất nhiều người đàn ông tìm đến tôi, đồng nghiệp cũng có, bạn bè cũng có, những người đàn ông vô tình gặp gỡ nhau rồi theo đuổi tôi cũng không phải là ít. Họ đều là những người thành đạt, có phong cách... song tôi thấy ở họ người nào cũng đều giống nhau ở một điểm: giả tạo, bốc nổ và luôn thể hiện mình. Nhưng thật tiếc! Tôi đâu phải là cô ngốc để nghe họ tự tâng bốc về bản thân mình? Chính vì những điều đó nên tôi cảm thấy những hành động và lời nói của họ rất nhiêu khê và khiến tôi cảm thấy thật sự khó chịu.
Có người lúc đầu đến với tôi cũng rất chân thành, đàng hoàng và tốt bụng... nhưng dần dần họ đã rời xa tôi khiến tôi không thể hiểu được lý do tôi đã làm sai điều gì vì tôi vẫn là con người đó, tính cách đó, không hề thay đổi. Hay phải chăng do tôi quá đàng hoàng bởi tôi luôn giữ mình và không bao giờ dám làm điều gì vượt quá giới hạn cho phép? Vì người ta vẫn thường nói rằng, tình yêu phải có tình dục đi kèm, còn tôi thì tình yêu đơn thuần chỉ là sự sẻ chia, đồng cảm, yêu thương,... chứ không phải là những khát khao, ham muốn của nhục dục.
Khi cảm thấy mình không hợp với người đàn ông này, tôi lại cố tìm hiểu người đàn ông khác... nhưng tôi cảm thấy dường như cả trăm người họ đều rất giống nhau. Họ đều chủ động làm quen tôi, rồi tỏ ra rất hào hứng, nhiệt tình khi ở bên tôi nhưng khi hẹn hò, họ lại gợi ý đến tình dục, thậm chí có người gặp gỡ tôi lần đầu tiên đã đòi nắm tay và hôn tôi. Phải chăng khi nhìn tôi, họ nghĩ rằng, tôi là một đứa con gái ghê gớm và từng trải lắm, cũng "Đã qua tay không ít gã đàn ông" nên họ mới suồng sã với tôi như vậy!
Trước khi nhận lời đi chơi với bất kì ai, hoặc ngồi đối diện với ai mà họ cứ gợi ý đến chuyện tình dục thì tôi luôn dằn mặt họ bằng những lời cứng nhắc rằng: "Em là người đàng hoàng. Anh cảm thấy làm bạn được thì làm, không làm được thì thôi. Em không đơn giản và cũng không dễ bị lợi dụng như anh nghĩ" và khi nói xong điều đó, tôi đứng dậy ra về không một chút hối hận.
Tôi muốn được "hư hỏng" hết mình!, Bạn trẻ - Cuộc sống, Truy lac, yeu thương, chuyen tinh yeu, tam su hay, hanh phuc mong manh
Họ đến với tôi chỉ muốn tìm cảm giác lạ! (Ảnh minh họa)
Tôi không thể nhớ được mình đã gặp gỡ bao nhiêu người, cũng không thể nhớ nổi những cái tên, những gương mặt đàn ông đã ngỏ lời hẹn hò tôi.... nhưng cho đến bây giờ, tôi cảm thấy mình không còn niềm tin trong tình yêu nữa? Tại sao một người con gái xinh đẹp và giỏi giang như tôi lại không có được một mối tình nào đúng nghĩa?
Đôi khi tôi muốn thác loạn hết mình để trở thành một người hư hỏng... chỉ như vậy tôi sẽ không bị đàn ông rời xa và chán ngắt. Hoặc tôi mong mình sẽ là một cô gái khó khăn để có thể quen nhiều người giàu có và lợi dụng họ như những cuộc tình gió thoảng mây bay... nhưng tôi không thể làm như vậy.
Nếu như bây giờ, có ai thật lòng yêu thương tôi và muốn cưới tôi làm vợ, tôi sẽ không khó khăn với họ, cũng không đề cao sự trong trắng của người con gái nữa, tôi sẽ yêu và yêu hết mình, không giữ gìn như mối tình đầu trước đây của mình nữa... vì tôi là người con gái chịu chơi và hiện đại thì tại sao tôi phải chịu thiệt thòi như vậy? Cho dù tôi luôn sống đàng hoàng, luôn giữ khoảng cách với đàn ông nhưng có ai còn tin tôi là người trong sáng? Họ đến với tôi chỉ muốn tìm cảm giác lạ, muốn "đánh nhanh thắng nhanh" để ghi vào bảng thành tích của mình hay để khoe mẽ với bạn bè... nhưng khi biết tôi không phải là người dễ dãi, họ đã nhanh chân cao chạy xa bay.
Tôi là cô gái hiện đại, cá tính... nhưng tôi không phải là cô gái trụy lạc và thiếu giáo dục. Tôi làm gì cũng nghĩ đến gia đình, người thân... nhưng sao đàn ông trên đời này lại không thể mang đến cho tôi một tình yêu bình thường và giản dị như biết bao tình yêu khác? Tôi thực sự rất buồn và thấy mình thật đáng thương! Tôi cần một tình yêu, cần một mối tình chân thành và lâu dài, cần một người đàn ông đứng đắn và bản lĩnh... nhưng tôi đã đi qua biết bao con đường mà vẫn chưa tìm thấy anh đâu?
Anh có thể nói cho tôi biết anh là ai? Anh đang ở đâu trong thế gian này không?

Vợ, chồng, điện thoại và những viên pin

Hiệp hội các nhà sản xuất điện thoại quốc tế đã liệt kê ra những điểm giống nhau giữa pin điện thoại và các ông chồng như sau:
1. Pin hết thì phải sạc, chồng thỉnh thoảng phải được vợ “xạc” thì mới ngoan.
2. Đều có thời gian làm việc ngắn hơn quảng cáo.
3. Pin thỉnh thoảng phát nổ, chồng cứ có điều kiện là “nổ” tưng bừng.
4. Pin dùng lâu thì phồng lên, bụng chồng càng ngày càng phồng lên do bia rượu.
5. Pin lâu ngày không xài thì hư hỏng, chồng lâu ngày vợ không xài thì hư đốn.
Bên cạnh đó hiệp hội cũng tìm ra những sự khác nhau trong cách sử dụng điện thoại giữa vợ và chồng:
1) Máy vợ sẽ lưu những số những người quan trọng, máy chồng những số càng quan trọng thì càng không lưu mà chỉ nhớ trong đầu.
2) Trước khi bấm nút trả lời vợ sẽ nhìn màn hình. Trước khi bấm nút trả lời chồng phải nhìn xem vợ đang ở đâu.
3) Vợ nói to khi có việc quan trọng, chồng “thì thào” khi có việc quan trọng.
4) Khi mất máy vợ lập tức báo tổng đài. Khi mất máy chồng nóng lòng muốn báo cho “người nào đó” ngay lập tức.
5) Vợ chọn mua máy theo tiền và đẹp, chồng chọn mua máy theo quan hệ xung quanh

Bỏ thuốc




Một cô gái mặc váy ngắn bước lên tàu điện. Không còn chỗ ngồi, cô nhìn quanh.
Vừa lúc đó có một chàng trai trẻ mời:
- Cô có thể ngồi lên đùi tôi.
- Tôi sợ làm gãy cái tẩu thuốc lá trong túi quần của anh.
Chàng trai trẻ chưa kịp đáp lại thì ông già khoảng 70 tuổi ân cần nói:
- Cô có thể ngồi trên đùi tôi, vì tôi đã bỏ thuốc 10 năm nay rồi.